Game Blog Media Story
Top Game 2015
» »
Lặng lẽ yêu anh - Kì cuối

Lặng lẽ yêu anh - Kì cuối

Admin 4.5 sao trên 1024người dùng 1719
Teen Story


- Không biết cậu là người thứ bao nhiêu hỏi mình câu này và đây là lần thứ bao nhiêu mình phải nhắc lại câu này rồi. Ngân Kim không phải là bạn gái của mình.

Bảo Nam một lần nữa ngồi bật dậy:

- Vậy, cậu với cô ấy, chỉ là bạn thôi sao?

Thiên Bình ngáp dài một cái:

- Tất nhiên rồi. Mình với cô ấy chỉ là bạn thôi.
- Vậy còn Hạnh San thì sao?. Cậu có thích cô ấy không?

Thiên Bình ném một chiếc gối sang giường của Bảo Nam rồi nói:

- Ngủ đi. Đừng hỏi mình nữa.

Bảo Nam nhặt chiếc gối bị rơi xuống đất lên, lẩm bẩm: “Chỉ là, cô ấy thích cậu lâu như vậy, nếu cậu không thích lại, thì tội nghiệp cô ấy lắm”.

***

Ở cách đó vài con phố, Hạnh San đang chịu cảnh nằm đệm trên sàn nhà của Cẩm Anh. Cô xoay qua xoay lại, cố tìm một tư thế thoải mái nhất trong khi lưng thì đang đau ê ẩm. Cẩm Anh ngó thấy khuôn mặt nhăn nhó của Hạnh San thì hỏi:

- Em nằm thẳng lại đi. Mà này, sao em lại muốn tìm Ngân Kim vậy?

Hạnh San cảm thấy câu chuyện của mình quá dài dòng và phức tạp để có thể là chương trình kể chuyện đêm khuya cho Cẩm Anh. Cô chỉ đáp ngắn gọn:

- Chị ấy là chị gái của em. Em nhớ chị gái của mình nên muốn đi tìm thôi.

Cẩm Anh ngừng một lúc rồi hỏi tiếp:

- Thế mà chị cứ tưởng quan hệ của hai người không tốt lắm.

Hạnh San nuốt nhẹ một cái rồi nói chậm rãi:

- Đó là trước đây thôi. Tất cả là lỗi của em. Em tìm chị Ngân Kim vì muốn xin lỗi chị ấy.

Cẩm Anh không nói gì nữa. Một lúc sau, Hạnh San thấy chiếc giường hơi rung lên. Cẩm Anh nằm dịch xuống một bên rồi nói vọng xuống:

- Em lên đây nằm cùng chị đi. Giường còn rộng lắm.

Hạnh San trèo lên giường nằm, trong lòng không khỏi thấy khó hiểu về sự thay đổi thái độ nhanh chóng của Cẩm Anh.

Sáng hôm sau, Cẩm Anh đã chịu nói cho Thiên Bình biết chỗ của Ngân Kim. Cô ấy đang ở trong nông trại trồng hoa của nhà Cẩm Anh. Nông trại nằm tít trên núi, có một rừng thông bao quanh rất thơ mộng. Đường lên nông trại lòng vòng, phải đi rất lâu mới lên được tới gần trên. Hạnh San mệt quá thở dốc, rồi nhìn thấy Bảo Nam vẫn đi băng băng, cô ngạc nhiên:

- Sao anh leo khỏe quá thế? Không mệt à?

Bảo Nam hơi đỡ một tay Hạnh San lên:

- Anh tập leo núi nhân tạo từ bé mà. Hồi trước anh rủ em đi tập cùng thì em không đi cơ.

Hạnh San nhăn mặt:

- Anh đừng đứng đó nói nữa. Mau xuống đỡ em chút đi.

Bảo Nam đỡ Hạnh San đi một đoạn. Và rồi cả Thiên Bình cũng xuống đỡ cô. Một lúc sau, Hạnh San từ từ rồi nghiêng hẳn về phía Thiên Bình. Cuối cùng cả ba cũng lên được trên nông trại trên đỉnh núi. Họ cũng tìm thấy Ngân Kim rất nhanh. Cô đang ngồi trong vườn gieo những hạt giống hoa cúc đầu tiên. Bảo Nam, Thiên Bình và Hạnh San nhìn nhau một lượt không biết ai sẽ là người nên nói chuyện với Ngân Kim đầu tiên. Rồi đột nhiên, cả Bảo Nam và Thiên Bình đều đẩy nhẹ vào lưng Hạnh San một cái. Cô kêu lên “Á” và Ngân Kim giật mình quay lại. Bảo Nam nói lớn: “Thiên Bình, đi kiếm cái gì uống đi. Khát nước quá”. Họ nấp vào một góc của nông trại và cố căng tai nghe xem Hạnh San nói gì với Ngân Kim. Tuy nhiên hai cô gái nói nhỏ quá làm họ không thể nghe được. Một lúc sau, nhìn thấy Ngân Kim nhẹ nhàng choàng tay ôm lấy Hạnh San, rồi hai chị em họ cùng khóc, Bảo Nam và Thiên Bình thở phào nhẹ nhõm. Sứ mạng của họ đến đây là đã hoàn thành.

***

Tối hôm đó, Bảo Nam đang đi bộ trong vườn hóng gió một mình thì nhìn thấy Ngân Kim đang ngồi trên chiếc xích đu ngoài hiên nhà. Anh cũng ngồi xuống chiếc xích đu bên cạnh cô. Ngân Kim quay sang anh mỉm cười:

- Anh chưa đi ngủ à?
- Chưa. Anh thấy gió hôm nay mát quá nên chưa muốn ngủ vội. Còn em, Hạnh San đâu?
- Hạnh San ngủ rồi. Hôm nay em vui quá nên không ngủ được. Hôm nay là ngày vui nhất đời em, em không muốn nó được lâu hơn một chút.

Cả Bảo Nam và Hạnh San đều yên lặng tận hưởng cái cảm giác trong lành của từng cơn gió trong khu vườn. Được một lúc, Ngân Kim đung đưa chiếc xích đu và nói:

- Hạnh San thật may mắn vì có anh ở bên.
- Ý em là sao?

Ngân Kim cười nhẹ:

- Anh từ Mĩ về Việt Nam vì Hạnh San, lại cùng Hạnh San lên tận đây tìm em. Có một người như anh ở bên em gái em, em thấy rất yên tâm.

Bảo Nam cũng gật gật đầu. Nhưng rồi anh lại cảm thấy không đúng lắm. Có phải anh đến đây hoàn toàn vì Hạnh San không?. Bảo Nam còn chưa biết giải thích điều mâu thuẫn trong đầu mình như thế nào thì có tiếng Thiên Bình gọi giật lại từ phía sau: “Bảo Nam, vào tắm đi. Nước nóng rồi đấy”. Ngân Kim đẩy nhẹ chiếc xích đu của Bảo Nam một cái:

- Anh vào đi.

Thiên Bình ngồi thế vào chiếc xích đu Bảo Nam đang ngồi. Đoạn anh ngẩng lên nhìn bầu trời và mỉm cười. Ngân Kim nhìn anh rồi nói:

- Từ hồi em quen anh tới giờ, chưa thấy anh cười thoải mái như vậy bao giờ.

Thiên Bình đứng lên, đi ra phía sau và hơi đẩy chiếc xích đu của Ngân Kim:

- Hôm nay anh rất vui. Cuối cùng thì em và Hạnh San đã nhận nhau rồi.

Ngân Kim hơi qua đầu lại:

- Nhìn thấy Hạnh San vui vẻ như vậy em cũng thấy hạnh phúc.

Và rồi, Ngân Kim buột miệng nói:

- Hạnh San thật may mắn anh nhỉ. Có một người như Bảo Nam luôn ở bên cạnh.
- Ừ, chỉ tiếc là họ đã chia tay nhau.

Ngân Kim giữ chiếc xích đu lại. Cô đứng lên:

- Cái gì? Chia tay?...

***

Một tuần sau, Ngân Kim đang bị bịt mắt bằng một dải lụa. Hạnh San đẩy nhẹ lưng cô từ đằng sau, vừa mở cánh cửa phòng vừa vui vẻ nói: “Nào nào, chị không được ti hí đấy. Sắp đến rồi”. Đến giữa phòng, Hạnh San kéo dải băng bịt mắt ra khỏi mặt Ngân Kim. Cô reo lên: “Xem này, chị thích không. Em đã trang trí lại phòng mình đấy. Từ nay chúng ta sẽ cùng nhau ở đây”. Ngân Kim nhìn quanh phòng, và cô suýt bật khóc vì xúc động khi nhìn thấy hai chiếc giường đơn giống hệt nhau được đặt trong phòng. Trên thành giường có khắc tên của cô và Hạnh San.

- Cảm ơn em.
- Không có gì. Chị à, chúng ta ăn kem đi.

Đang ăn thì Hạnh San đột nhiên quay sang nói thầm với Ngân Kim:

- Chị này, em hỏi chị một điều. Chị phải nói thật nhé?

Ngân Kim gật đầu, băn khoăn không biết Hạnh San định hỏi việc gì.

- Chị có thích anh Thiên Bình không?

- Ồ không không. - Ngân Kim vội vàng phủ nhận.

Hạnh San như cởi bỏ được gánh nặng trong lòng, cô hỏi tiếp:

- Vậy anh Thiên Bình có đang thích ai không?
- Chị nghĩ chắc là không đâu. Suốt ngày chỉ thấy anh ấy đi học và làm việc thôi. Đến thời gian hẹn hò có khi còn không có ấy chứ.

Hạnh San giục Ngân Kim ăn kem rồi cứ tủm tỉm cười suốt. Tối hôm đó, khi hai chị em đang nằm đọc báo trên giường, Hạnh San hỏi Ngân Kim:

- Chị này, chị nghĩ trong chuyện tình cảm ấy, con gái có nên chủ động không?

Ngân Kim đáp, mắt vẫn đang nhìn chằm chằm vào ô Sudoku trong tờ báo:

- Chủ động à?. Chắc là có. Bây giờ cũng là thời hiện đại rồi mà. Bình đẳng giới.

Hạnh San gật đầu:

- Nhưng nếu mình bị từ chối thì sao?

Ngân Kim lúc này mới đặt tờ báo sang một bên, nhìn Hạnh San và nói:

- Thì vẫn tốt hơn là mình không biết người đó nghĩ thế nào về mình rồi cứ chờ đợi trong vô vọng.

Sau khi nói xong câu đó, cả Ngân Kim và Hạnh San đều có những suy nghĩ khác nhau. Ngân Kim vừa nói ra điều mình thực sự nghĩ. Nhưng cô cũng biết để làm được điều đó là rất khó. Cô cũng không chắc mình có thể làm được không nữa. Ngân Kim trằn trọc, nằm xoay người sang một bên. Nếu chủ động bày tỏ tình cảm của mình rồi bị từ chối thì sao. Liệu có đủ dũng cảm để nhận một câu từ chối không?. Hạnh San thì càng thêm chắc chắn về quyết định của mình. Thời gian của Hạnh San ở Việt Nam sắp hết, cô sắp phải quay về Mĩ tiếp tục khóa học của mình nên cô muốn biết Thiên Bình nghĩ gì về cô. Liệu anh có cùng cảm giác giống như cảm giác cô đã có với anh từ ba năm trước không?

***

Hạnh San đã lên kế hoạch cho việc này cả tuần. Cô suy nghĩ mãi về những địa điểm gắn liền với kỉ niệm của hai người. Cô cũng thử suy đoán mẫu người như Thiên Bình liệu sẽ thích được theo đuổi kiểu như thế nào. Sáng thứ bảy, Hạnh San hẹn Thiên Bình ở thư viện gần trường, lấy cớ là muốn tìm hiểu một chút về luật kinh tế nên nhờ anh chọn sách giúp. Khi đã cầm trên tay vài cuốn sách, Hạnh San đi bên cạnh Thiên Bình và hỏi bâng khuâng:

- Anh nhớ lúc nhỏ chúng ta hay tới đây không?
- Ừ, nhớ chứ.
- Lúc đó em rất hay chơi trốn tìm.

Thiên Bình bật cười:

- Đúng vậy, đến thư viện mà em chẳng bao giờ chịu học cả.

Hạnh San dừng lại ngay chỗ cái bàn mà cô hay chui vào trốn lúc bé.

- Nhưng tại sao anh chẳng bao giờ chịu đi tìm em cả?
- Vì thế nào đến lúc hết giờ, thư viện đóng cửa em cũng đi tìm anh.

Hạnh San để một bàn tay lên mặt bàn làm điểm tựa rồi hỏi tiếp:

- Thật ra là… hình như, từ hồi đó, thì em đã thích anh rồi.

Thiên Bình không hề chuẩn bị trước cho lời thú nhận bất ngờ này từ Hạnh San. Lúc này, anh nghĩ chính mình mới là người cần cái bàn làm điểm tựa. Hạnh San liền nói tiếp, quyết định nói một lần cho hết mọi tâm tư luôn:

- Cả lần em thức đêm, lén bật đèn pin trong chăn để đan khăn len tặng anh, rồi lần em đạp xe đi tìm mua đĩa nhạc cho anh, tất cả đều là vì em rất thích anh.

Cô ngập ngừng một chút, rồi hơi tiến lên một bước tới gần anh hơn, cô nói:

- Thiên Bình, ba năm trước, em đã rời khỏi đây mà chưa có được một câu trả lời từ anh. Bây giờ, em sẽ hỏi. Anh có thích em không?

Anh nhìn vào mắt cô. Bỗng dưng cả thời thơ ấu hai người luôn ở bên cạnh nhau hiện ra trước mắt anh, những câu chuyện cười của cô, những câu hỏi vô tư thỉnh thoảng lại làm anh buồn, tất cả trở nên rõ mồn một. Và rồi, vì không thể lẩn trốn mãi được nữa. Anh đành phải nói ra điều đã ở trong lòng anh bấy lâu nay:

- Hạnh San, từ lúc 11 tuổi anh đã vào nhà của em sống. Đối với anh, bố mẹ em cũng như bố mẹ của anh. Còn em, cũng như em gái của anh.

Hạnh San bang hoàng khi nghe câu trả lời đã quá rõ ràng từ Thiên Bình. Một cách nói tránh để không phải nói thẳng thừng ra là anh không thích cô. Có chăng chỉ là như một người anh trai đối với em gái của mình mà thôi. Không tin vào tai mình, cô hỏi lại:

- Nhưng anh đã làm rất nhiều chuyện để em không bị tổn thương, kể cả bị em hiểu lầm thì anh vẫn chấp nhận. Tất cả những việc đó, thì là sao chứ?

Thiên Bình lắc đầu:

- Hạnh San, em là một phần trong gia đình của anh. Anh chỉ làm những việc bảo vệ gia đình của mình mà thôi.

Hạnh San có cảm giác đôi chân mình như đang khụy xuống. Cô từ từ quay người đi ra phía cửa, nói nhẹ:

- Em hiểu rồi. Cảm ơn anh vì đã cho em câu trả lời.

Ra tới ngoài đường, nhìn thấy gần đó là bến xe buýt đi qua nhà mà hồi nhỏ cô và Thiên Bình thường cùng đi, Hạnh San hỏi:

- Anh đi cùng em một chuyến xe nữa nhé. Được không?

Thiên Bình gật nhẹ đầu. Họ cùng hướng mắt về phía chiếc xe đang đến từ xa. Khi đã ngồi trên xe, trong lòng Hạnh San chỉ nghĩ đây sẽ là chuyến xe cuối cùng cô ngồi bên cạnh Thiên Bình. Cô sẽ cho mình được mộng mơ một một lần cuối. Cô sẽ đi qua những ngày tháng tuổi thơ một lần nữa. Rồi thì cô sẽ tạm biệt những lầm tưởng ngây thơ, tạm biệt tình cảm đơn phương dành cho anh. Nghĩ tới đó, nước mắt Hạnh San như chỉ trực trào ra. Ngồi bên cạnh Hạnh San, Thiên Bình cũng vừa mới nhận ra đây là lần đầu tiên họ ngồi trên xe buýt mà Hạnh San im lặng không nói gì cả. Cô chỉ nhìn ra ngoài cửa sổ. Xe cộ lao đi vun vút, dễ làm người ta chỉ muốn nhắm mắt lại....
♥ Đánh dấu trang này
«123456...8»

SMS Google Facebook Twitter
Cảm nhận về bài viết
Cùng chuyên mục
» Một vụ thua độ
» Mùa nắng Đà Lạt
» Ngôi sao đậu trên nóc nhà
» Thư tình của ông nội
» Nhắn gió mây rằng anh nhớ em...
» Mỉm cười thêm lần nữa
1234...789»
Bài viết ngẫu nhiên
» Vì em đã không thể cùng anh...
» Vệt nắng cuối trời
» Tiệm bánh tình yêu
» Sẽ gặp em một ngày không xa
» Nút Pause trong tình yêu
» Nhắn gió mây rằng anh nhớ em...
12345»

XtGem Forum catalog